Now Playing Tracks

“Vòng quay của cuộc đời mãi mãi xoay ly tâm, xoáy giá trị này vào thì lại văng giá trị khác đi. Bền vững chỉ là một giá trị tạm thời, bền vững thay đổi qua thời gian, quan trọng nhất là sự bền vững trên chính đôi chân của mình, để chúng ta có thể quỵ ngã nhưng cũng có thể tự đứng dậy.

Tình yêu được xây dựng trên nền tảng niềm tin, đã mất đi một lần là không thể hàn gắn, tình yêu có thể quay trở về, nhưng niềm tin chắc chắn không bao giờ có thể trở lại trọn vẹn. Thử thách về niềm tin là thử thách lớn nhất đối với hôn nhân, một cuộc hôn nhân nếu không có niềm tin sẽ chông chênh, hay nếu tin tưởng một cách mù quáng thí lúc nhận thức được sự mù quáng đó mọi thứ sẽ đổ vỡ. Dung hòa được niềm tin là một công việc khó khăn, và dường như không thể nếu tư tưởng không đồng điệu và vị thế giữ hai bên không cân bằng thật sự. Niềm tin cũng cần vị thể lẫn cảm xúc để nắm bắt và giữ gìn, để con người không phụ thuộc vào hoàn cảnh, để không bị lệ thuộc vào ai đó, hay lệ thuộc vào nguyên tắc ai đó lệ thuộc vào mình. Cuộc đời phức tạp và rắc rối giữa cảm xúc, cái tôi và sự hòa hợp của cái tôi với người khác và cả với chính tâm hồn mình.

Mọi hành đồng của con người đều đánh đổi thứ này để đón nhận thứ khác, mà nhiều lúc người ta quên đi mình đang đánh đổi những gì. Tình yêu, lòng tin và bản năng, đam mê đều là giá trị cần thiết và không thể triệt tiêu một thứ nào trong chính bản thân, quan trọng là ta chọn lối sống nào cho bản thân và chấp nhận nó như thế nào với những quyết định rủi ro.

Hôn nhân không phải mơ, mà là hiện thực, hiện thực của tình yêu có giới hạn để giới hạn tình yêu lại đón nhận hiện thực.”

(fr: Ohanamivn’s wordpress)
Tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó.
Rhett Butler - Cuốn theo chiều gió (via nguoiditheogio)

(Source: giodihoang)

Thật ra tình cảm, đôi khi, chỉ là chuyện của một người. Người còn lại chỉ là thói quen.

Thế nên mới có chuyện yêu thương từ xưa đến giờ chỉ quẩn quanh trong cái vòng tròn cảm xúc từ đắm say sang tẻ nhạt rồi đổi thay và buông tay. Dĩ nhiên không phải ai cũng buộc đi hết vòng luẩn quẩn ấy, nhưng đã là yêu thương thì lúc nào cũng có sẵn một lằn ranh bấp bênh giữa thủy chung và bội phản. Ở chính nơi ấy - điểm dối lừa - mấy ai biết cố gắng giữ mình đừng bước hụt chân?

… Để bắt đầu yêu thương một người thật sự không khó, chỉ cần có duyên nợ và cảm xúc dành cho nhau. Nhưng để tiếp tục giữ được tình yêu đó qua năm tháng thì cần cả một sự cố gắng và kiên tâm, mà không một duyên phận hay cảm xúc vô vi nào có thể làm thay được. Vậy khi một trong hai không còn cố gắng và những dối lừa đã len vào những ngón tay không còn đan chặt, người ta còn lựa chọn nào khác ngoài… buông tay?

… Suy cho cùng, một mối quan hệ đổ vỡ, chưa hẳn hoàn toàn do lỗi của ai dối lừa ai, chỉ đơn giản vì những xao lòng của trái tim không cần thêm bất cứ lời biện hộ nào. Biết là sai, nhưng đã lạc nhịp, làm sao cấm cản cho đừng nhạt phai?

Ngày trôi về phía cũ | Anh Khang. (via mocdieptu)

lenbeo:

Đám cưới  

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!

Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…

Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
- Đừng yêu ai khác nữa được không?

Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?

Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…

Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…

Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói
- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?

Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!

Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?


( Nguyễn Phong Việt )

mocdieptu:

* Mình bảo, sinh ra ở Hà Nội, mà suốt đời không nhớ nổi một con đường. Bạn hỏi, vì sao hay đi lạc mà không mang theo bản đồ? Mình cười, không nói, cũng chẳng có gì để nói, bởi vì không biết phải trả lời ra sao. Đó là điều bí mật, thuộc về trái tim.

Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả. Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.

Tôi đi qua nhiều thành phố. Có những lúc thấy mình kỳ lạ, bởi tôi nhớ ngay 1 con đường lần đầu mới đi. Nhưng chẳng thể nhớ nổi những con đường phố cổ, tôi đã đi đến mòn cả gót giày.

Cũng chẳng sao, tôi thích cảm giác đi lạc giữa những con phố cổ đông người, nhà cửa san sát, những ngã tư nhộn nhạo, xe cộ đi lại chằng chịt như bàn cờ. Bởi vì nó lúc nào cũng cho tôi cảm giác, ngỡ tưởng như đã bước vào ngõ cụt, phía cuối con đường lại lóe lên những vệt nắng và một ngã rẽ khác lại mở ra. Chợt nhớ đến câu nói trong “Mùa lạc” của Nguyễn Khải: “Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy”. Những lúc như vậy, đi lạc cũng là một quãng đường không hề vô ích, nó dạy tôi chữ nhẫn, nó dạy tôi chữ tịnh trước mỗi con đường sắp đến. Đôi khi, người ta nên bỏ mặc mình trước những con đường, chẳng cần phán đoán, mà cứ làm kẻ lãng du với cuộc đời này, ngày nào bước chân còn đi - sự sống sẽ còn tiếp diễn. 

Thật ra, cái cảm giác đi lạc ở thành phố tôi đang sống, nó đem đến cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời, để tôi nhận ra và khám phá, đôi khi tôi cần làm người lạ giữa những điều đã quen. Là người lạ, tôi nhìn về thành phố bằng cái nhìn của người ngoài cuộc, để bỗng nhận ra vẻ đẹp bị bỏ quên trong một góc phố nhỏ, mà bấy lâu nay tôi không hề nhận thấy. Là người lạ giữa đám đông bè bạn, với chục cái miệng đang ồn ào và sôi nổi những câu chuyện không có điểm dừng của họ, sự lạc loài biến tôi thành một cái miệng biết lặng im, chỉ lắng nghe mà không hề phán xét. Là người lạ, khi cảm thấy cô đơn, tôi thèm muốn sự trở về. Vì thế, tôi nhớ nhà. Và mái nhà bỗng trở nên ấm áp và thiêng liêng hơn bao giờ.

Nếu chưa từng trải qua cảm giác xa cách, lạc lõng, bối rối, cô đơn, hi vọng và thất vọng của một người đã từng đi lạc, bạn sẽ chẳng hiểu nổi vì sao, người ta bỗng cảm thấy hạnh phúc thế nào sau vô vàn những bước chân mệt mỏi tưởng chừng đã quỵ ngã, bỗng thấy vỡ òa trước một ngọn đèn ấm áp vẫn tỏa sáng để chờ họ trở về. Ở đâu có ánh đèn, ở đó có gia đình. Mỗi một con người chỉ mong một ngọn đèn như vậy, dù leo lét nhưng là của riêng mình. 

Và như thế trong lòng thành phố, luôn có một ngọn đèn, ở nơi đó - những người đã đi lạc, sẽ không cần tìm cho mình những tấm bản đồ chỉ đường nào cả. Thành phố ấy, suốt đời họ, không cần nhớ nhưng sẽ chẳng bao giờ quên!. *

19 giờ 32’, ngày 20.08.2012.

. T H Á N G N Ă M C Ủ A K Ẹ O .

To Tumblr, Love Pixel Union