<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description>Gemini
Born in June with blood-type B
and “I’m not a girl, not yet a woman”

Thật vui khi mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn thấy tim mình rung động trước cuộc đời này…Vậy thôi là đủ!</description><title>Truly me &amp; myself</title><generator>Tumblr (3.0; @had900614)</generator><link>http://had900614.tumblr.com/</link><item><title>mocdieptu:

Em có ước gì đâuMột ngôi nhà. Bão dừng sau cánh...</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/dfc9a8ad66afb740f02c389305ad43a0/tumblr_mo2wdrg1Tt1r5441eo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://mocdieptu.tumblr.com/post/52461769021/em-co-uoc-gi-au-mot-ngoi-nha-bao-dung-sau-canh" class="tumblr_blog"&gt;mocdieptu&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Em có ước gì đâu&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Một ngôi nhà. Bão dừng sau cánh cửa&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại.&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Bên trong, chỉ có ấm áp, và anh.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Em có ước gì đâu.&lt;br/&gt;Một tách cà phê. Một buổi sáng yên lành.&lt;br/&gt;Ta tất bật đón chào ngày mới.&lt;br/&gt;Hôm qua là điều đã lùi xa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha&lt;br/&gt;Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ&lt;br/&gt;Đang chờ em là rau đầy một rổ&lt;br/&gt;Bó hoa đang chờ cắm&lt;br/&gt;Và một ngày bận rộn&lt;br/&gt;Của em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Em già rồi.&lt;br/&gt;Nên sẽ không thích kiêng khem.&lt;br/&gt;Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay.&lt;br/&gt;Đi lang thang đó đây. Vùi đầu vào việc làm.&lt;br/&gt;Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ&lt;br/&gt;Và yêu anh khi em muốn.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Em có ước gì đâu&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Anh ạh!&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị.&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi!&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;- Giản dị | Scarletvn Thụy Vi. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;a href="https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10151372362323367&amp;set=a.10150335498768367.355254.577528366&amp;type=3&amp;src=https%3A%2F%2Ffbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net%2Fhphotos-ak-frc1%2F480069_10151372362323367_974576740_n.jpg&amp;size=426%2C640"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/52478691707</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/52478691707</guid><pubDate>Sat, 08 Jun 2013 20:52:27 +0200</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_mbsprgejjc1rswl9oo1_400.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/34652615368</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/34652615368</guid><pubDate>Tue, 30 Oct 2012 21:27:50 +0100</pubDate></item><item><title>"“Vòng quay của cuộc đời mãi mãi xoay ly tâm, xoáy giá trị này vào thì lại văng giá trị khác..."</title><description>“&lt;p&gt;“Vòng quay của cuộc đời mãi mãi xoay ly tâm, xoáy giá trị này vào thì lại văng giá trị khác đi. Bền vững chỉ là một giá trị tạm thời, bền vững thay đổi qua thời gian, quan trọng nhất là sự bền vững trên chính đôi chân của mình, để chúng ta có thể quỵ ngã nhưng cũng có thể tự đứng dậy.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Tình yêu được xây dựng trên nền tảng niềm tin, đã mất đi một lần là không thể hàn gắn, tình yêu có thể quay trở về, nhưng niềm tin chắc chắn không bao giờ có thể trở lại trọn vẹn. Thử thách về niềm tin là thử thách lớn nhất đối với hôn nhân, một cuộc hôn nhân nếu không có niềm tin sẽ chông chênh, hay nếu tin tưởng một cách mù quáng thí lúc nhận thức được sự mù quáng đó mọi thứ sẽ đổ vỡ. Dung hòa được niềm tin là một công việc khó khăn, và dường như không thể nếu tư tưởng không đồng điệu và vị thế giữ hai bên không cân bằng thật sự. Niềm tin cũng cần vị thể lẫn cảm xúc để nắm bắt và giữ gìn, để con người không phụ thuộc vào hoàn cảnh, để không bị lệ thuộc vào ai đó, hay lệ thuộc vào nguyên tắc ai đó lệ thuộc vào mình. Cuộc đời phức tạp và rắc rối giữa cảm xúc, cái tôi và sự hòa hợp của cái tôi với người khác và cả với chính tâm hồn mình.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Mọi hành đồng của con người đều đánh đổi thứ này để đón nhận thứ khác, mà nhiều lúc người ta quên đi mình đang đánh đổi những gì. Tình yêu, lòng tin và bản năng, đam mê đều là giá trị cần thiết và không thể triệt tiêu một thứ nào trong chính bản thân, quan trọng là ta chọn lối sống nào cho bản thân và chấp nhận nó như thế nào với những quyết định rủi ro.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Hôn nhân không phải mơ, mà là hiện thực, hiện thực của tình yêu có giới hạn để giới hạn tình yêu lại đón nhận hiện thực.”&lt;/p&gt;”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;(fr: Ohanamivn’s wordpress)&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/31159915568</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/31159915568</guid><pubDate>Sun, 09 Sep 2012 02:14:52 +0200</pubDate></item><item><title>"Memories are what warm you up from the inside. But they’re also what tear you apart."</title><description>“Memories are what warm you up from the inside. But they’re also what tear you apart.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Haruki Murakami (via &lt;a class="tumblr_blog" href="http://kari-shma.tumblr.com/"&gt;kari-shma&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/31158636941</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/31158636941</guid><pubDate>Sun, 09 Sep 2012 01:54:33 +0200</pubDate></item><item><title>"Tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn..."</title><description>“Tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Rhett Butler - Cuốn theo chiều gió (via &lt;a class="tumblr_blog" href="http://nguoiditheogio.tumblr.com/"&gt;nguoiditheogio&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/31157767772</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/31157767772</guid><pubDate>Sun, 09 Sep 2012 01:40:41 +0200</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_ljxud5FX5m1qaobbko1_500.png"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/30988576082</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/30988576082</guid><pubDate>Thu, 06 Sep 2012 10:08:28 +0200</pubDate></item><item><title>wordboner:

Give to get *brand new tee*
</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m9uh4qAx5z1qzw0uno1_r1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a class="tumblr_blog" href="http://wrdbnr.com/post/30891786846/give-to-get-brand-new-tee"&gt;wordboner&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;Give to get *&lt;a href="http://www.wordbonerstore.com/2012/09/give-to-get.html"&gt;brand new tee&lt;/a&gt;*&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/30988364432</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/30988364432</guid><pubDate>Thu, 06 Sep 2012 09:58:31 +0200</pubDate></item><item><title>"You are not accidental. The world needs you. Without you, something will be missing in existence and..."</title><description>“You are not accidental. The world needs you. Without you, something will be missing in existence and nobody can replace it.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Osho&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/30988360524</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/30988360524</guid><pubDate>Thu, 06 Sep 2012 09:58:18 +0200</pubDate></item><item><title>"Thật ra tình cảm, đôi khi, chỉ là chuyện của một người. Người còn lại chỉ là thói quen.

Thế nên mới..."</title><description>“&lt;p&gt;Thật ra tình cảm, đôi khi, chỉ là chuyện của một người. Người còn lại chỉ là thói quen.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Thế nên mới có chuyện yêu thương từ xưa đến giờ chỉ quẩn quanh trong cái vòng tròn cảm xúc từ đắm say sang tẻ nhạt rồi đổi thay và buông tay. Dĩ nhiên không phải ai cũng buộc đi hết vòng luẩn quẩn ấy, nhưng đã là yêu thương thì lúc nào cũng có sẵn một lằn ranh bấp bênh giữa thủy chung và bội phản. Ở chính nơi ấy - điểm dối lừa - mấy ai biết cố gắng giữ mình đừng bước hụt chân?&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;… Để bắt đầu yêu thương một người thật sự không khó, chỉ cần có duyên nợ và cảm xúc dành cho nhau. Nhưng để tiếp tục giữ được tình yêu đó qua năm tháng thì cần cả một sự cố gắng và kiên tâm, mà không một duyên phận hay cảm xúc vô vi nào có thể làm thay được. Vậy khi một trong hai không còn cố gắng và những dối lừa đã len vào những ngón tay không còn đan chặt, người ta còn lựa chọn nào khác ngoài… buông tay?&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;… Suy cho cùng, một mối quan hệ đổ vỡ, chưa hẳn hoàn toàn do lỗi của ai dối lừa ai, chỉ đơn giản vì những xao lòng của trái tim không cần thêm bất cứ lời biện hộ nào. Biết là sai, nhưng đã lạc nhịp, làm sao cấm cản cho đừng nhạt phai?&lt;/p&gt;”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Ngày trôi về phía cũ | Anh Khang. (via &lt;a class="tumblr_blog" href="http://mocdieptu.tumblr.com/"&gt;mocdieptu&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/30988341339</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/30988341339</guid><pubDate>Thu, 06 Sep 2012 09:57:18 +0200</pubDate></item><item><title>lenbeo:

Đám cưới  Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm...</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_m9wptou7jS1qb7k9bo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://lenbeo.tumblr.com/post/30973856258/am-cuoi-khi-ta-chon-dung-lai-e-mot-nguoi-khac" class="tumblr_blog"&gt;lenbeo&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Đám cưới  &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta…&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;- Đừng yêu ai khác nữa được không?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đừng cô đơn và đừng khóc mướt&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;mang chuỗi ngày dài thứ tha…&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mỗi ngày nhận về những giọt sương…&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Ngày chúng ta sinh ra&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;( Nguyễn Phong Việt )&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/30988252473</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/30988252473</guid><pubDate>Thu, 06 Sep 2012 09:52:34 +0200</pubDate></item><item><title>mocdieptu:

* Mình bảo, sinh ra ở Hà Nội, mà suốt đời không nhớ...</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_m921bm3T7P1r5441eo1_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://mocdieptu.tumblr.com/post/29825431835/m-nh-b-o-sinh-ra-h-n-i-m-su-t-i-kh-ng" class="tumblr_blog"&gt;mocdieptu&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;* &lt;strong&gt;Mình bảo, sinh ra ở Hà Nội, mà suốt đời không nhớ nổi một con đường.&lt;/strong&gt; Bạn hỏi, &lt;em&gt;vì sao hay đi lạc mà không mang theo bản đồ?&lt;/em&gt; Mình cười, không nói, cũng chẳng có gì để nói, bởi vì không biết phải trả lời ra sao. Đó là điều bí mật, thuộc về trái tim.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Có những con đường chưa đi mà đã nhớ. Có những con đường đi mãi rồi để quên. Cuộc đời giữa nhớ và quên, ai cũng chọn bắt đầu từ nhớ và kết thúc ở quên. Tôi không chọn nhớ, nên suốt đời tôi sẽ chẳng phải cố quên đi gì cả.&lt;/strong&gt; Vì lẽ đó, thành phố vẫn nguyên vẹn trong tôi, bằng một tình yêu như vậy, tình yêu của một kẻ suốt đời đi lạc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi đi qua nhiều thành phố. &lt;strong&gt;Có những lúc thấy mình kỳ lạ, bởi tôi nhớ ngay 1 con đường lần đầu mới đi. Nhưng chẳng thể nhớ nổi những con đường phố cổ, tôi đã đi đến mòn cả gót giày.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cũng chẳng sao, tôi thích cảm giác đi lạc giữa những con phố cổ đông người, nhà cửa san sát, những ngã tư nhộn nhạo, xe cộ đi lại chằng chịt như bàn cờ. &lt;strong&gt;Bởi vì nó lúc nào cũng cho tôi cảm giác, ngỡ tưởng như đã bước vào ngõ cụt, phía cuối con đường lại lóe lên những vệt nắng và một ngã rẽ khác lại mở ra. &lt;/strong&gt;Chợt nhớ đến câu nói trong “Mùa lạc” của Nguyễn Khải: &lt;em&gt;“Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy”.&lt;/em&gt; Những lúc như vậy, đi lạc cũng là một quãng đường không hề vô ích, nó dạy tôi chữ nhẫn, nó dạy tôi chữ tịnh trước mỗi con đường sắp đến. &lt;strong&gt;Đôi khi, người ta nên bỏ mặc mình trước những con đường, chẳng cần phán đoán, mà cứ làm kẻ lãng du với cuộc đời này, ngày nào bước chân còn đi - sự sống sẽ còn tiếp diễn. &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thật ra, cái cảm giác đi lạc ở thành phố tôi đang sống, nó đem đến cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời, để tôi nhận ra và khám phá, đôi khi tôi cần làm người lạ giữa những điều đã quen. Là người lạ, tôi nhìn về thành phố bằng cái nhìn của người ngoài cuộc, để bỗng nhận ra vẻ đẹp bị bỏ quên trong một góc phố nhỏ, mà bấy lâu nay tôi không hề nhận thấy. Là người lạ giữa đám đông bè bạn, với chục cái miệng đang ồn ào và sôi nổi những câu chuyện không có điểm dừng của họ, sự lạc loài biến tôi thành một cái miệng biết lặng im, chỉ lắng nghe mà không hề phán xét. Là người lạ, khi cảm thấy cô đơn, tôi thèm muốn sự trở về. Vì thế, tôi nhớ nhà. Và mái nhà bỗng trở nên ấm áp và thiêng liêng hơn bao giờ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu chưa từng trải qua cảm giác xa cách, lạc lõng, bối rối, cô đơn, hi vọng và thất vọng của một người đã từng đi lạc, bạn sẽ chẳng hiểu nổi vì sao, người ta bỗng cảm thấy hạnh phúc thế nào sau vô vàn những bước chân mệt mỏi tưởng chừng đã quỵ ngã, bỗng thấy vỡ òa trước một ngọn đèn ấm áp vẫn tỏa sáng để chờ họ trở về. &lt;strong&gt;Ở đâu có ánh đèn, ở đó có gia đình. Mỗi một con người chỉ mong một ngọn đèn như vậy, dù leo lét nhưng là của riêng mình. &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và như thế trong lòng thành phố, luôn có một ngọn đèn, ở nơi đó - những người đã đi lạc, sẽ không cần tìm cho mình những tấm bản đồ chỉ đường nào cả. &lt;strong&gt;Thành phố ấy, suốt đời họ, không cần nhớ nhưng sẽ chẳng bao giờ quên!.&lt;/strong&gt; *&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;19 giờ 32’, ngày 20.08.2012.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;. T H Á N G N Ă M C Ủ A K Ẹ O .&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29893226871</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29893226871</guid><pubDate>Mon, 20 Aug 2012 15:25:34 +0200</pubDate></item><item><title>On the way to Stuttgart :) (Taken with Instagram)</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m8xb7yzgcv1rakbvko1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;On the way to Stuttgart :) (Taken with &lt;a href="http://instagram.com"&gt;Instagram&lt;/a&gt;)&lt;/p&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29652359243</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29652359243</guid><pubDate>Sat, 18 Aug 2012 01:43:09 +0200</pubDate></item><item><title>Quote from A Gentleman's Dignity.</title><description>&lt;p&gt;&lt;img height="361" src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m8qtsmBzM61qbo2awo2_1280.jpg" width="644"/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;What words a man who has said &amp;#8220;I love you&amp;#8221; must never say?&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&amp;#8220;I&amp;#8217;m sorry&amp;#8221; Men don&amp;#8217;t know such an easy thing&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                 (Park Min Sook)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Đeo nhẫn cưới là vì chồng và vợ không thể lúc nào cũng ở bên nhau. Vì vậy chồng phải để vợ hoặc vợ phải để chồng ở nơi gần mình nhất. Đeo ở ngón tay áp út, là ngón kết nối với trái tim.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                 (Park Min Sook)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Boys don&amp;#8217;t mature, they just age. But aged boys know to flow with a different destination, and to shine with a different color. Thanks to these ladies, we earned our chances to become gentleman. That is why we able to say: Good bye, boys!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                  (Kim Do Jin)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;If it&amp;#8217;s a happy moment, hold on to it. Life is short. Love fades. Women need to be diligent in finding their own happiness.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                  (Park Min Sook)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Căn nhà mà không có ai bỏ đi. Căn nhà dù tạm thời rời đi&amp;#8230;thì đến cuối cùng&amp;#8230;vẫn quay trở lại.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                  (Seo Yi Soo)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Con người ta ở đời, thi thoảng rất sáng suốt. Hạnh phúc không thể nào đoán trước được. Nhưng bất hạnh, thực sự có thể dự đoán được. Dự cảm về nỗi bi thương, chưa bao giờ nhầm.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                   (Seo Yi Soo)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Because the person I like could become unhappy because I like him. It&amp;#8217;s a negative side effect of a one-sided love.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                    (Seo Yi Soo)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;I think that a woman can live together with a man if he&amp;#8217;s funny and doesn&amp;#8217;t let her starve.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                    (Seo Yi Soo)&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;I wish something spontaneous would happen in my life. Something like love.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;                                                                                    (Seo Yi Soo)&lt;/p&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29504153043</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29504153043</guid><pubDate>Wed, 15 Aug 2012 23:31:00 +0200</pubDate><category>A Gentleman's Dignity</category><category>Quotes</category><category>kdrama</category></item><item><title>"If it’s a happy moment, hold on to it. Life is short. Love fades. Women need to be diligent in..."</title><description>“If it’s a happy moment, hold on to it. Life is short. Love fades. Women need to be diligent in finding their own happiness.”&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; - &lt;em&gt;Kim Min Sook&lt;/em&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29487795522</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29487795522</guid><pubDate>Wed, 15 Aug 2012 17:00:21 +0200</pubDate></item><item><title>mocdieptu:

* Dẫu sao thì, chúng ta cũng chẳng thể ngăn mình...</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_m8nmm5sJ291r5441eo1_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://mocdieptu.tumblr.com/post/29275238225/d-u-sao-th-ch-ng-ta-c-ng-ch-ng-th-ng-n-m-nh" class="tumblr_blog"&gt;mocdieptu&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;* &lt;strong&gt;Dẫu sao thì, chúng ta cũng chẳng thể ngăn mình đừng yêu và đừng tổn thương. Nên chúng ta chọn cách đối đầu hơn là từ bỏ. Nên chúng ta vò nát trái tim mình và bỏ mặc những giọt nước mắt đặc dần trên gương mặt lạnh căm.&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;Chúng ta sống với một yêu thương nhầu nhĩ. Nhưng nhất quyết không chịu buông tay để trái tim về lại những ngày đơn độc.&lt;/strong&gt; &lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Làm thế nào để tránh một tiếng thở dài cho những đêm quạnh hiu, ta lang thang trong giấc mơ hoang của mình, tự huyễn về những yêu thương không bao giờ chết? Trái tim ta đôi lần đóng chặt trước những tổn thương mà người đã đem đến, ta từng mong giá như nó mãi ngủ yên như con chim nhỏ bỏ ngỏ trời xanh mà ẩn mình trong vách đá sâu thẳm. &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Chính ta cũng chẳng hiểu nổi mình, đã từng có lúc nói chỉ cần yêu cho đến khi mình cảm thấy đủ.&lt;/strong&gt; Nhưng rồi, biết bao nhiêu cho đủ cho đầy trước những vết nứt ngày càng lan rộng, trái tim ta mệt nhoài sau những tháng ngày rong ruổi đi tìm chân lý về tình yêu, muốn ngừng lại mà chẳng đành, muốn bỏ đi mà tiếc nuối, nên tham lam chút hơi ấm còn sót lại, để mơ màng về một tương lai chẳng còn chắc chắn, để ôm siết một vòng ngực ấm và mong chờ một bàn tay sẽ quay lại nắm chặt như thuở đầu mới yêu? &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Đôi khi, ta bật cười cho sự lạc quan của chính bản thân mình.&lt;/strong&gt; Vì biết rằng, trên đời này – có yêu thương nào nhạt phai dần rồi lại trở về những ngày sâu đậm và nồng nàn của cái thời mới yêu? Có trái tim nào sau vô vàn những nỗi đau sẽ tự khép chặt vết thương bằng những sức gồng tự huyễn? &lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Ta có thể tha thứ cho một người về tất cả lỗi lầm. Nhưng có thể tha thứ cho chính mình, khi trái tim ta chứa đầy những đau đớn, hờn giận – nhiều hơn cả yêu thương ta dành cho người đó? &lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;Thì đừng cố gắng để tin vào một tình yêu cao thượng chỉ có trong tưởng tượng, dừng lại đi vẫn kịp cho những ai, không thể đi hết một con đường bằng trái tim đã nguội lạnh quá lâu.&lt;/strong&gt; *&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29336767488</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29336767488</guid><pubDate>Mon, 13 Aug 2012 14:21:25 +0200</pubDate></item><item><title>mocdieptu:

” Ngay từ lúc bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện...</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m8ov8zEQU61r5441eo1_500.png"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://mocdieptu.tumblr.com/post/29329675318/ngay-t-l-c-b-t-u-t-nh-y-u-l-m-t-c-u-chuy-n" class="tumblr_blog"&gt;mocdieptu&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;

&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;” Ngay từ lúc bắt đầu, tình yêu là một câu chuyện lãng mạn, còn hôn nhân là một câu chuyện nghiêm túc.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Lấy chồng không chỉ là lấy một người đàn ông, mà là lấy cả một gia đình.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;Cơm vợ nấu không phải là bữa cơm ngon nhất, nhưng chắc chắn là bữa cơm ấm áp nhất trên đời.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Tình yêu và hôn nhân không giống nhau. Sự khác biệt lớn nhất là ở chỗ: tình yêu phóng đại ưu điểm, còn hôn nhân phóng đại nhược điểm.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Có lúc, hôn nhân là duyên số, ngoài tình yêu, có lẽ còn có sự nương tựa rất thực tế nữa.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Luôn luôn trong hôn nhân, không có gì là tốt nhất, chỉ có thích hợp nhất.”&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;. Tiễn chị về nhà chồng - From : Bé Nga.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29336349322</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29336349322</guid><pubDate>Mon, 13 Aug 2012 14:09:42 +0200</pubDate></item><item><title>Mr. Leezak: Gonna tell me what your chewin' on? &#13;</title><description>Mr. Leezak: Gonna tell me what your chewin' on? &lt;br /&gt;&#13;
Tom: I just don't know if love is enough anymore. &lt;br /&gt;&#13;
Mr. Leezak: What do you mean, "enough"? &lt;br /&gt;&#13;
Tom: I mean... Even if Sarah and I do love each other... maybe we did need more time to get to know each other. &lt;br /&gt;&#13;
Mr. Leezak: So... &lt;br /&gt;&#13;
Mr. Leezak: what your saying here is... you had a couple of bad days in Europe and... it's over. Time to grow up, Tommy. &lt;br /&gt;&#13;
Tom: Hmm? &lt;br /&gt;&#13;
Mr. Leezak: Some days your mother and me loved each other. Other days we had to work at it. You never see the hard days in a photo album... but those are the ones that get you from one happy snapshot to the next. I'm sorry your honeymoon stunk but that's what you got dealt. Now you gotta work through it. Sarah doesn't need a guy with a fat wallet to make her happy. I saw how you love this girl. How you two lit each other up. She doesn't need anymore security than that. </description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29151654318</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29151654318</guid><pubDate>Sat, 11 Aug 2012 00:38:04 +0200</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m413u4xkje1roc3ino1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29151598340</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29151598340</guid><pubDate>Sat, 11 Aug 2012 00:37:11 +0200</pubDate></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m8jgraHGok1rakbvko1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29120320749</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29120320749</guid><pubDate>Fri, 10 Aug 2012 12:15:47 +0200</pubDate></item><item><title>i-am-the-oracular-spectacular:

“Never, ever…”


Never, ever!!!!</title><description>&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_m4p3f639T71r3e62yo1_500.png"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;a class="tumblr_blog" href="http://i-am-the-oracular-spectacular.tumblr.com/post/23877075660"&gt;i-am-the-oracular-spectacular&lt;/a&gt;:&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;“Never, ever…”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;

&lt;p&gt;Never, ever!!!!&lt;/p&gt;</description><link>http://had900614.tumblr.com/post/29119031882</link><guid>http://had900614.tumblr.com/post/29119031882</guid><pubDate>Fri, 10 Aug 2012 11:27:20 +0200</pubDate></item></channel></rss>
